Tại sao chúng ta nên chụp ảnh kỷ yếu cùng nhau trước khi kết thúc năm học

–           Nói vào đề đi xem nào, – Cao Phương giục, – hiên thời Sang vẫn ờ nhà cậu chứ?

–           Anh ta đã chấm dứt thời kỳ… chó chui gầm chạn rồi!

–           Sang phải nằm bệnh viên Chụp ảnh kỷ yếu  lâu dài à?

–           Không phải! Tớ cho đi an trí…

–           Ở đâu?

–           Về quê, chứ còn đi đâu nữa!

–           Tôi nghiệp Sang quá! – Cao Phương chép miệng.

–           Cậu cứ hay thương người vô cớ nên cậu đã phải chuốc nỗi khổ cả đời! – Tiết Hạnh càng nói giọng càng trở nên lạnh lùng, tỉnh khô.Tớ đoán trước là cậu sẽ hỏi những gì nên tớ cứ trả lời khống thế này: – Anh ta bảo anh ta nhớ quê, nhớ mẹ già, ừ thì cho về. Anh ta bảo anh Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  ta nhớ con gái, ừ thì cho theo thằng bố luôn thể. Đỡ phải hầu hạ cả hai… đứa con! Tớ đã nói rồi: chẳng ly cũng coi như dị luôn. Tiền của anh ta kiếm được tớ bó hết vào cái chân gãy ấy. Một đồng với nhà quê cũng là to!

“Biết thế này chẳng về thành phố nữa! Lại gặp toàn những chuyện phiền muộn, đau lòng!” – Cao Phương nghĩ thầm. Chị ái ngại thay cho Tiết Hạnh, nhưng lại cứ thấy người sởn cả gai gốc khi nghe bạn tự phô diễn về mình.

Bến xe ô tô đông nghẹt những người, nhất là ở mấy cửa bán vé. Ai sắp sửa đến lượt mua vé thì chịu khó đứng vào hàng, còn đa phần ngồi vật vã trên bãi cỏ, mặt mày ủ rũ, âu lo. Tuyến đường này Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  cứ hai ngày mới có một chuyến ngược nên hành khách thường phải cơm đùm, cơm nắm chờ đợi. Vậy mà Cao Phương vẫn hi vọng.

Một thanh niên ăn mặc kiểu bộ đội, đầu để trần, tay giơ chiếc vé chạy lại phía Cao Phương, làm ra vẻ lễ phép hỏi:

–           Bà chị định xuống đâu?

Add Comment