Khoảng 5 giò sáng, mệt quá, tôi đã toan gọi dây nói cho Sean để vertu

Hay là ồ đây? Bằng không nữa thì ta thôi luôn. Cô ta Nokia 8800 chiều ý Nokia 8800 .

– Đồng ý. Hẹn ngày mai, tại đây, đúng tám giò. I Nếu cô nhận, xin hãy sẵn sàng.

Chúng ta sẽ đi Los Angeles ngay. Từ biệt cô ta, tôi bị kích động cao độ. Tôi muôn đi bộ qua những con đường tối. Đi được khoảng hai dặm Anh, tôi chìm lỉm trong bóng tối, đoạn lại rời bóng tối và chìm ngập vào vùng ánh sáng muôn. Tôi lên Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ buồng và lăn ra trên Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ chiếc giưòng còn thoang thoảng mùi thuốc khử trùng.

Tôi suy nghĩ. Annie biết lập luận. Cô ta rất cảnh giác. Tuy nhiên tôi có cảm giác là mình đã thuyết phục cô ta một cách nhanh chóng quá. Tôi có nên chuồn không? Đúng, tôi có thể xa chạy cao bay mà cô nàng không thể nào gặp lại. Cô ta có nghe cái tên riêng của tôi; có một lần tôi nói đến chữ Landler; chắc cô sẽ không nhố đâu. Tôi ngủ gà vertu ngủ gật vertu .

Trong đầu tôi, mấy lần hiện đi hiện lại hình ảnh ngôi nhà ả hồ Tahoe. Tôi dùng ký ức kiểm tra lại từng chi tiết. Tôi có để lại dấu vết ỏ một nơi nào đó chăng? Khoảng 5 giò sáng, mệt quá, tôi đã toan gọi dây nói cho Sean để. Tất cả.

Add Comment